Nhìn gánh rau vẫn còn đầy mà trời thì đã khuya, Phương run sợ cực kì. Nếu như bữa nay không bán hết chỗ rau này, xem như cô mất cả gốc lẫn lợi nhuận vì nhà cô chẳng có tủ lạnh mà bảo quản, kiểu gì sáng mai nó cũng úa hết cả. Nhưng thấy chợ đã thưa người, Phương cũng đành gánh rau về nhà. Gọi là nhà cho oai chứ đó chỉ là căn phòng trọ tồi tàn của hiền thê chồng cô, rộng chưa đầy 15 mét vuông. Chồng Phương đang khiến cho bốc vác ở ga, cả nhì hiền thê chồng khăn gói từ quê lên đô thị lập nghiệp với mong muốn thoát nghèo nhưng họ không ngờ rằng cuộc sống ở thị trấn lại hà khắc đến vậy. Tiền Phương đi bán rau và Hòa đi làm cho bốc vác chỉ đủ thuê nhà và thưởng thức, nhưng thường là hai hiền thê chồng phải giật gấu vá vai rất âu sầu.
Hôm nay nhà hết gạo, trong túi Phương chỉ còn 10 ngàn, giờ mà ra ngõ tậu 10 ngàn gạo thì kiểu gì Phương cũng bị bà bán gạo chửi té tát. Nghĩ vậy nên Phương đi sắm gói mỳ tôm 6 ngàn về để nấu bữa tối. Cô vặt hết chỗ rau còn thừa lại rồi nấu lên. Hòa về tới nơi, nghe mùi mỳ tôm thơm lừng chạy tham gia xuýt xoa kêu đói bụng. Phương nhìn chồng trìu mến, cô bảo anh rửa ráy rồi vào ăn cơm.
Nhìn chồng vớt mỳ tôm ra bát ăn lấy ăn để, Phương rớt cả nước mắt, cô chỉ dám ăn số rau trong nồi, dường chồng hết cả gói mỳ tôm. Ăn hoàn thành Hòa bảo vài ngày nữa bản thân mình nhận lương sẽ sắm cho phi tần cân giết mổ để bổ dưỡng.
(Ảnh minh họa)
Cuộc sống của bà xã chồng Phương tuy có điều kiện kinh tế eo hẹp nhưng trong căn nhà trọ chật chội đó luôn tràn đầy tiếng cười. Cả nhị cung phi chồng đều cần cù làm việc với ước muốn sẽ thoát có điều kiện kinh tế eo hẹp sớm. Nhưng Phương nhân thức, sẽ rất lâu nữa cung phi chồng cô mới có thể thực hiện được giấc mơ đó.
Vậy mà đùng một cái, Hòa trúng xổ số. Sự việc này khiến Phương sốc mất mấy ngày vì cô không thể tin được rằng vận may đấy lại đến với phi tần chồng cô. Thấy số tiền 1,5 tỷ mà Hòa trúng được, Phương cứ bắt chồng phải véo tai mình xem có phải là mơ hay không.
Xem thêm >>> Thấy chồng bắt mẹ bản thân mình ăn bát cơm bị ruồi bâu đen đặc, cô phi tần quê đã có màn đáp trả làm chồng bàng hoàng
Trong khoảng hôm có tiền, Hòa mở đầu tính việc làm cho ăn. Từ thời điểm làm thuê nhân bốc vác, anh học được một số trải nghiệm từ việc sắm sửa ve chai từ một khách hàng thân thiện. Thế là Hòa đầu cơ tiền vào xưởng tái chế phế truất liệu. Không ngờ do có tài buôn bán nên Hòa đã nhận một số tiền lời khăng khăng.
Cứ thế, công tác của Hòa tiến triển rất khả quan, anh đã bắt đầu có thể tậu nhà đất thành phố sau 3 năm lập nghiệp. Phương không biết gì tới kinh doanh thì vẫn chung tình với việc bán rau của chính mình, nhưng cô không ngờ đó là một trong những nguyên do đẩy cô đến bi kịch sau này.
Có tiền, có nhà, Hòa khởi đầu đổi mới. Anh thấy cô thê thiếp bán rau của bản thân giống như một thứ trang sức không phù hợp. Anh mở màn đi tậu gái ở bên ngoài và mở màn choáng ngợp trước những thứ ánh sáng mới lạ tỏa ra từ những người thiếu phụ khác. Hòa khởi đầu lãnh đạm với Phương và tới khi Vân xuất hiện thì Phương chính thức trở thành cái gai trong mắt Hòa.
Anh lấy cớ rầy la Phương suốt ngày, đập phá đồ đạc suốt ngày. Hòa chửi Phương là đồ vô ích, chỉ nhân thức ở nể ăn bám chồng. Nếu như như trước đó Phương được chồng thương bao lăm thì giờ cô lại bị anh hững hờ bấy nhiêu.
(Ảnh minh họa)
Rồi Hòa nghe lời Vân giam cầm Phương tham gia một căn phòng kín đáo ở trong nhà, anh nói với công chúng rằng hậu phi anh bị tâm thần, cô ấy đập phá đồ đạc và lăng mạ suốt ngày, thậm chí còn muốn giết anh. Hòa bảo anh chẳng thể sống với người bà xã tương tự và muốn ly hôn để cưới phi tần mới và tuy nhiên Vân trở thành cô dâu của Hòa.
Đám cưới của ông chủ xưởng phế liệu to lắm, nhưng không khách hàng nào biết rằng khi Hòa đang khiến chú rể thì phi tần anh đang gào khóc tuyệt vọng ở trong căn phòng kì lạ chỉ có một lỗ bé nhỏ bằng cái nắm tay cho ánh sáng lọt vào. Cưới chấm dứt, Hòa thuê người chở Phương vào bệnh viện tâm thần, khi vừa bị bắt xuống xe, Phương thừa lúc người bắt cô không chú ý cắn anh ta một cái rồi chạy mất. Vừa chạy Phương vừa khóc. Cô cứ cho rằng khi chồng giàu lên, anh sẽ nhớ những ơn huệ mà cô đã bỏ ra cho anh khi túng thiếu mà đối xử tốt với phi tần, ngờ đâu Hòa chỉ đợi lúc giàu để tống tiễn vợ đi thật với tốc độ cao. Phương nuốt nước mắt, cô thấy chính mình vẫn còn may vì thoát được cái trại tâm thần đó, tương lai cô sẽ mua con đường về quê, hạn chế xa gã chồng ác nghiệt, cạn tình cạn nghĩa ấy để làm cho lại cuộc đời.
Theo Tuệ Nghi/ Một Thế Giới
Có thể bạn quan tâm: dịch vụ làm giấy vệ sinh an toàn thực phẩm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét