(Blogtamsu) – “Đây, giả dụ anh cần tiền thì đây là 30 triệu, tôi cho anh xem như anh khiến vốn mà đi mua một công việc khác tốt hơn. Cậu đừng nghĩ nhà tôi giàu mà cố đu bám con gái tôi, tôi sẽ không cho cậu một xu lẻ nào đâu”.
Thấy con gái dạo này cứ đi về thất thường, bà Dung theo dõi và tá hỏa khi biết con gái bà đang yêu. Hằng – đứa con gái ngọc ngà và độc nhất vô nhị của bà là thứ không có gì có thể so sánh được. Hằng ra trường đi khiến cho đã được 3 năm nhưng vẫn chưa đưa một nửa về mở bán. Trong trí tưởng tượng của bà Dung, con gái bà phải yêu một anh chàng bảnh trai, gia cảnh phong phú, công tác định hình, như thế mới xứng đáng với con gái bà.
Nhưng sau 3 ngày đi theo con gái để theo dõi, bà đã nhân thức được nhan sắc chàng rể tương lai của chính mình. Lúc thấy con gái đến chỗ sắm sửa phế truất liệu và cầm khăn lau mồ hôi cho chàng thanh niên buôn ve chai, bà Dung đã suýt đập đầu vào cột điện. Đứa con gái nhỏ bé của bà, đứa con gái cute của bà giờ lại đi yêu một anh buôn ve chai ư? Chả nhẽ nam nhi trên nhân loại này tuyệt chủng hết rồi hay sao mà lại đâm đầu đi yêu cái thằng bán ve chai lấm lem, xấu xí thế này không biết. Bà trấn tĩnh lại, chạy ngay đến lôi con gái ra rồi mắng ra rả:
- Cô giỏi lắm, tôi cho cô ăn học thành tài để giờ cô đi yêu cái thằng khố rách áo ủ ấp thế này hả?
Bà Dung điếng người khi thấy đứa con gái rượu của mình yêu anh buôn ve chai (Ảnh minh họa)
Hằng thấy mẹ thì hoảng quá nhưng rồi cô cũng lấy lại tĩnh tâm, Hằng cầm lấy tay mẹ rồi nói như van lơn:
- Mẹ ơi, anh Nghĩa không phải là khố rách áo ủ ấp đâu mẹ, mẹ đừng hiểu lầm.
- Á à, giờ lại còn bênh nhau, không coi tôi ra cái gì cơ à?
- Mẹ ơi, mẹ đừng nói vậy.
Bà Dung mắng sa sả tham gia mặt con gái rồi lôi con gái về nhà. Trong khoảng ngày đó, mọi động thái của Hằng đều bị bà Dung kiểm soát chặt chẽ, bà không muốn con gái bà đon đả với thằng buôn ve chai. Bà muốn con bà lấy giám đốc hoặc trưởng phòng cơ. Thế nhưng Hằng gan lỳ lắm, cô lén lút gặp gỡ người tình sau khi tan khiến cho, lén lút gọi điện, nhắn tin.
Bà Dung chỉ muốn con gái mình kết duyên với người phú quý (Ảnh minh họa)
Thấy can con gái không thấm tháp, bà Dung nghĩ ngay ra một bí quyết để tách đôi trẻ ra. Bà phải khiến cho bằng mọi giá vì bà không muốn con gái lấy anh buôn ve chai. Kiểu gì láng giềng chả cười vào mặt bà vì trước giờ lúc nào bà cũng bảo con rể của bà sẽ phải là đại gia này nọ. Nếu mà Hằng cưới anh buôn ve chai thì đúng là bà chỉ còn nước đeo mo tham gia mặt.
Đọc thêm >>> Cứ nghĩ chồng rơi xuống vực mất xác trong chuyến xe đó, hoàng hậu dắt con về quê sống cho đến 10 năm sau thì nhân thức được sự thực
Hôm đó Hằng đi ngao du với công ty, bà Dung rút 30 triệu bỏ vào một chiếc phong tị nạnh lớn rồi tới chỗ bán truất phế liệu. Thấy Nghĩa, bà Dung gọi anh ra một chỗ rồi bảo:
- Đây, nếu như anh cần tiền thì đây là 30 triệu, tôi cho anh coi như anh làm vốn mà đi sắm một công tác khác tốt hơn. Cậu đừng nghĩ nhà tôi giàu mà cố đu bám con gái tôi, tôi sẽ không cho cậu một xu lẻ nào đâu.
Nghĩa bàng hoàng một lúc nhưng cũng cầm bọc tiền đút vào túi rồi nói:
- Vâng, ví như đây là giá bác ra cho cháu thì cháu xin kiếm được. Nhưng cháu có thêm một bắt buộc ạ.
Bà Dung đưa ra 30 triệu đòi anh chàng buôn ve chai chia tay con gái chính mình nhưng câu tư vấn của anh ta khiến bà câm nín (Ảnh minh họa)
“Lại còn đề nghị, thằng này đúng là thằng hám của, chắc lại muốn phổ quát hơn chứ gì, kiểu mặt mũi tao rõ quá rồi” – bà Dung nghĩ thầm.
Thốt nhiên, Nghĩa lôi ra trong túi một tập giấy, anh viết tham gia đó mấy chữ rồi bảo với mẹ người tình:
- Dạ ví như bác thấy 30 triệu là có thể tách được cháu ra khỏi Hằng thì cháu đưa bác bỏ tờ séc 200 triệu này, cháu mong bác cho phép cháu được tiếp diễn yêu Hằng.
Bà Dung nhìn tấm séc, đúng là séc thật, con số 200 triệu cứ nhảy đầm múa trước mắt bà. Bà không ngờ anh chàng buôn ve chai này lại giàu vậy. Bà trố mắt nhìn Nghĩa, lúc này Nghĩa mới bảo:
- Bác đừng lo con gái bác bỏ khổ, cháu yêu Hằng thật lòng. Cháu buôn ve chai nhưng không có tức thị cháu có năng lực tài chính thấp, cháu công lao bằng công trạng của cháu nên chưng không việc gì phải hổ hang cả ạ.
Bà Dung im thin thít, không nói được một câu nào. Nói dứt, Nghĩa lấy cái bọc tiền bà Dung đưa khi nãy đưa lại cho mẹ người tình rồi nói:
- Dạ thôi cháu đang làm việc nên cầm tiền không luôn thể. Bác bỏ cầm về nhà rồi hôm nào cháu đến chơi nếu bác bỏ vẫn muốn đưa thì cháu sẽ nhận ạ.
Nói kết thúc, Nghĩa đi vào xưởng buôn ve chai, phế truất liệu của mình. Bà Dung nhìn theo chàng trai cao lớn đang bước đi mà thấy hổ ngươi cực kì.
Theo Tuệ Nghi/ Một Thế Giới
Xem thêm: dịch vụ làm giấy vệ sinh an toàn thực phẩm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét